Weblog

Sunday, 28 December 2008

Friday, 26 December 2008

  • Dec 26th, 2008

    Dạo này net hỏng, người thì lười và bận, lại suốt ngày lo đú bên facebook mà bỏ rơi bên này lẫn Yahoo360 (nó khùng quá rồi cứ đá mình ra hoài, tổ cha!)

     

    Không vẽ, không viết fic, chả biết phải dùng thời gian rảnh làm chuyện gì, dạo này bạn emo vãi XD. Bạn lại hay đú với cháu bạn thân mới. Định cứ lúc nào rảnh lại rủ cháu nó đú nhưng mà thôi, như thế thì cái sự quen với cô độc của bạn lại đi đời mất nên thôi. Không làm phiền cháu nó làm gì, bạn lại trở về với thời gian trước đây. Hê hê hê, bạn vốn k phải người thix attachment, hơi hơi thân thôi chứ thân quá rồi nhỡ sau này có chuyện gì, ví như bạn hay cháu nó bị lọt giếng thì chúng mình lại emo thì phiền :D. Mỗi người có cuộc sống riêng, cứ để nhau yên thì vẫn tốt hơn.

     

    Lại nói về chuyện bạn bè, nghe bảo em Mèo nhà ta đang chật vật vì k tìm được mẫu người lý tưởng, mặc dù có lắm cháu tỏ tình. Ôi Mèo ơi, mẫu người như trong shojo hay yaoi thì đời nào mà có thật mà mày mong cho lắm =)). Mày cứ quen đại cháu nào đó đi rồi từ từ sẽ thấy. Có điều đừng có nghĩ đứa khác có zai thì mày cũng phải có. Tình cảm chả có phải như cái của hợp thời trang để mà chạy theo đâu nhá. Tao ủng hộ mày trong quá trình tìm zai. Mỗi tội đừng mỗi lần nhìn thấy mặt tao lại hỏi : Zai mày đâu? Thì tao nổi giận đới~ Tao là zai chân chính thix tự kỷ và đú một mình nên k cần ai ráo trọi á XD.

     

    Còn vợ yêu nhà mình thì đang iêu, ầy thì chuyện tự nhiên của con người mà, dù nàng là fan yaoi chân chính đi lữa XD. Dưng mà vợ ơi, cố hiểu thằng bé nhiều vào, tin nó vào (mà cũng tin vừa vừa thôi đừng có tin quá nhá) và bớt tự kỷ lại. Cứ nghi ngờ tấm nòng thằng bé mãi cũng k tốt cho mối quan hệ đâu nhá. Iêu~

     

    Con gái yêu thì vẫn trên chặng đường tìm/chờ zai đến. Chỉ mong con bé đừng có học cái kiểu nhí nhố của tía nó mà đá văng cháu nào dám lại gần XD

     

     

    Hết cái để viết, dạo này xao chả có gì thú vị để viết thế nhỉ ;________;

Saturday, 04 October 2008

  • Ở apartment

    Cái thú ở apartment là được tự do làm gì thì làm, k có tivi nên dễ chú tâm vào chuyện học...và chuyện net hơn =))

    Cái thú ở apartment là cuối tuần mới về nhà, nên cũng thấy vui hẳn vì k phải nhìn mặt nhau suốt cả 1 tuần

    Cái thú ở apartment là đôi khi được tận hưởng cái cảm giác cô độc đến rùng mình, là đôi khi xách sketchbook đi lên trường phác cái này cái nọ, là đôi khi xách thuốc lá hộp quẹt ra ngoài, ngẩng lên bầu trời đen kịt mà ngẫm nghĩ

     

    Mình rất thix ở apartment XD

Tuesday, 22 July 2008

  • My pretty Long-haired boy (end.)

    Last strand: Một khi mối dây đứt lìa…

     

     

     

    Tôi thức dậy khi trời còn chưa sáng hẳn

     

    Đâu đó trong ký ức đêm qua tôi thiếp đi vô thức

     

     

    Âm thanh đêm gần sáng tĩnh lặng, không một tiếng gió, không một tiếng côn trùng, chỉ có yên lặng.

     

    Và cơn ác mộng đêm qua sống lại rõ ràng trong tôi

     

     

    Những nhịp thở gấp gáp

     

    Những nụ hôn cuồng loạn

     

    Cử động không ngừng

     

    …và cơn đau tưởng chừng không chịu đựng được…

     

     

    Đó là một cơn ác mộng có thực. Cơn ác mộng tôi biết là sẽ xảy ra, và thậm chí không cố gắng ngăn cản. Tôi rất sợ, nhưng chuyện có thể còn nghiêm trọng hơn nếu tôi chống cự. Tôi biết Lian đã chịu đựng hết mức, đã không còn có thể điều khiển bản thân được nữa, đã không còn có thể chiến đấu cơn thèm khát.

     

    Bởi tôi biết lỗi là ở tôi

     

    Tôi lại ngẫm nghĩ về khoảng thời gian Lian ở bên tôi. Dù là người yêu, dù ngủ lại thường xuyên, nhưng tuyệt nhiên không có một hành động gì quá mức.

     

    Có phải vì tôi chỉ muốn duy trì mối quan hệ ở mức ấy mà không tiến xa hơn?

     

    Không, bởi vì tôi sợ, bởi vì tôi biết dù rằng tôi nói rằng tôi yêu Lian, nhưng điều đầu tiên tôi chú ý tới, điều đầu tiên tôi yêu ở cậu là mái tóc dài đẹp mượt mà hơn cả những người phụ nữ mà tôi biết. Bởi thế, tôi biết rằng tình yêu dựa trên một thứ phù phiếm khó mà tồn tại lâu dài. Bởi thế, tôi chưa bao giờ muốn tiến xa hơn, để một ngày nào đó nếu như cậu muốn rời bỏ tôi thì dù sao đi nữa tôi cũng sẽ không bị tổn thương, dù ít hay nhiều.

     

    Đó cũng là lý do tôi không muốn biết nhiều hơn về cậu, ngoài việc sẽ có những ngày cậu đến, ở cạnh tôi, ngủ lại hoặc không.

     

    Để tôi yêu cậu bình yên và để cậu rời xa tôi không quyến luyến

    Tôi tưởng rằng chỉ thế là đủ

     

    Nhưng không, khi dạo gần đây có những đêm tôi mất ngủ vì không tìm thấy hơi ấm của cậu bên cạnh, khi hoàn tất công việc mà không có cậu lẳng lặng ngồi đọc sách chờ tôi mà thiếp đi

     

    Thậm chí khi không có việc gì làm, chỉ ngồi thẫn thờ trên chiếc giường cạnh khung cửa sổ lớn, gặm nhấm không gian yên lặng một mình

     

    Và rồi sau những lúc như thế, tôi dần dần phát hiện ra chỗ của Lian trong đời tôi, không phải chỉ trên chiếc sofa hay chiếc giường, mà là ở quanh tôi, trong tôi và bất cứ nơi nào tôi có mặt.

     

     

    Tôi gục đầu vào chiếc gối, nấc lên từng tiếng, trong khi mùi hương của Lian còn vương lại, quẩn quanh bên tôi không rời.

     

     

    Nhiều ngày sau đó tôi xin phép nghỉ một thời gian, tập trung vào tìm kiếm bất cứ thông tin gì tôi có được về Lian, ví như nơi cậu ở, trường học, hoặc chỗ làm thêm. Tôi phát hiện ra, cậu có cả một thế giới riêng mà tôi chưa bao giờ biết đến. Đúng như tôi đoán, cậu là một sinh viên, chính xác là sinh viên năm ba khoa luật. Tôi cười thầm khi nghĩ đến cậu trong bộ âu phục luật sư và mái tóc dài nữ tính, thật không đủ thuyết phục công lý chút nào. Rồi tôi nghĩ lại, cũng vì tôi mà cậu giữ mái tóc ấy.

     

    Bất chợt, điều đó va vào tiềm thức tôi và khiến tôi nhớ ra một điều

     

    Nếu như mái tóc ấy, cái tôi xem là mối dây mỏng manh của chúng tôi ấy, bị chính tay cậu cắt đi, thì mọi chuyện sẽ ra sao

     

    …tôi rồi sẽ ra sao?

     

     

     

    Tôi cầm trên tay mảnh giấy ghi địa chỉ mà bạn cậu cho, bần thần nhìn căn hộ chung cư nơi cậu ở. Lúc này đây, tôi cần tập trung mọi can đảm mà đối diện với cậu, mà nói cho cậu biết tất  cả những gì đã dằn vặt tôi suốt khoản thời gian này

     

    Tôi gõ cửa, không một ai trả lời.

     

    Tôi lại gõ một lần nữa, vẫn không một tiếng động

     

    Tôi khẽ vặn nắm cửa, nó không khóa. Tôi lo lắng bước vào

     

    Căn phòng gọn gàng nhưng tối tăm, dường như ánh mặt trời chưa bao giờ chạm đến nơi đây, cánh cửa sổ đóng kín. Khí lạnh chiếm cứ cả căn phòng. Tôi rùng mình.

    Đâu đó trong bóng tối tôi nghe một tiếng thở dài mệt mỏi

     

    Tôi lần theo tiếng thở ấy và phát hiện một bóng người ngồi một mình bên chiếc giường rộng, không có dấu hiệu cử động.

     

    Chẳng lẽ người này là…?

     

    Tôi lo lắng chạy lại gần. Không ai khác hơn là Lian. Người cậu nóng bừng như có lửa. Tôi vội vã kéo cậu lên giường và kéo chăn khắp người cậu. Tôi chạy vội vào bếp và cố gắng tìm tất cả những gì có thể để nấu một phần cháo giải nhiệt cho cậu và một tách trà gừng ấm nóng

     

     

    “…sao…cô lại ở đây?” Cậu mệt mỏi cất tiếng hỏi tôi, sau khi cố gắng nuốt lấy một ngụm trà. Tôi chỉ cười và vuốt trán cậu, “Bởi vì tôi lo lắng.” Rồi cậu ngủ thiếp đi.

     

     

    “Tôi xin lỗi”

    Tôi giật mình, quay đầu nhìn lại. Sau một giấc ngủ ngắn, một bát cháo và một tách trà, Lian trông có vẻ khỏe hơn nhiều. Cậu giờ có thể ngồi dậy và nói chuyện.

     

    “Đừng lo, tôi không phiền đâu. Cậu khiến tôi lo chết khiếp trong một khoảnh khắc đấy. Tại sao ngã bệnh mà không đi bác sĩ hoặc liên lạc với người quen chứ hả?” Tôi gắt gỏng, trong khi cầm một chiếc khăn chấm mồ hồi trên trán cậu. Rồi đột nhiên tôi nhận ra…

     

    “Thế còn cô đâu?” Tôi giật mình trước câu hỏi bất ngờ, rõ là tôi quên bao gồm cả mình trong đó. Tôi cố gắng gỡ gạc “Ờ thì…tôi là người quen, không phải sao.” Hình như tôi lại một lần nữa mắc sai lầm.

     

    Thình lình, cậu nắm chặt lấy tay tôi, như thể tôi sẽ chạy trốn đi đâu mất

     

    “Cô biết tôi đang nói về chuyện gì, đừng nói tránh đi chỗ khác.”

     

    Cậu nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi vẫn yêu cái ánh nhìn ấy biết bao nhiêu, đồng thời sợ hãi bởi nó khiến tôi nhớ đến cái đêm hôm ấy.

     

    “Người quen…”, cậu cười khẩy, rồi buông tay tôi ra. “Tôi biết mà, cô đã có bao giờ yêu tôi thật sự đâu, dù rằng cô là người đến với tôi, dù rằng cô là người duy nhất cho tôi một chỗ bình yên trong lòng. Nhưng tại sao tôi vẫn yêu cô?”

     

    Tôi nghẹn lời

     

    “Phải, tôi biết rằng cô đến với tôi, yêu tôi chỉ vì mái tóc dài và vẻ ngoài không nam tính chút nào này thôi. Cô chưa bao giờ yêu tôi vì chính tôi. Tại sao chứ? Tại sao cô không yêu tôi vì chính tôi trong khi tôi yêu cô nhiều đến như thế này? Tại sao?!”

     

    Tôi nghe mắt mình ươn ướt, lặng nhìn dòng nước mắt nối đuôi nhau trào ra khỏi khóe mắt đẹp của Lian

     

    Từ ngữ nghẹn lại trong cuống họng

     

    Rồi cậu gạt nước mắt, giận dữ nhìn tôi và gằn giọng. “Phải, chỉ vì thế mà tôi đã không thể kiềm chế được! Tôi có gì để mất? Một tình yêu không được đáp lại. Một mốt quan hệ quá mức dửng dưng, không có vẻ gì tiến triển. Phải, bởi vì thế mà tôi đánh mất lý trí vào đêm hôm đó, vô tâm chiếm đoạt cô rồi ngẩn ngơ nhận ra sai lầm lớn nhất đời mình. Chỉ có thể bỏ chạy vào góc tối của riêng mình, để nuối tiếc gặm nhấm chút tự trọng còn lại, để chết đi trong tình yêu vô vọng, không tìm được một lời đáp trả!”

     

    Tôi ngỡ ngàng

     

    Chưa bao giờ tôi nhìn thấy cậu như thế này, đổ sụp hoàn toàn, nhưng vẹn nguyên bản chất lộ rõ trước mặt tôi. Có bao giờ tôi ngờ rằng cậu lại là con người nhạy cảm đến thế

     

    Có lẽ cho đến cùng, chỉ có tôi là kẻ hờ hững

     

     

    Tôi ôm lấy cậu vào lòng, xoa lấy mái tóc mềm, thì thầm vào tai cậu. “Xin lỗi, xin lỗi cậu nhiều, tất cả là lỗi tại tôi.” Tôi để cậu khóc trên vai tôi, trong khi bản thân cũng không ngừng nghẹn ngào nước mắt. Hạnh phúc? Đau đớn? Bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn trong lòng. Tôi chỉ có thể tự trách mình, sao không nhận thấy điều này sớm hơn, để cho cậu trai tôi yêu đau khổ một mình mà không lời trách móc.

     

    Rồi trong khi tôi chưa kịp nhận ra, cậu chộp lấy cây kéo gần giường và kề sát vào mái tóc.

     

    “Chỉ tại mái tóc này mà đau khổ của tôi bắt đầu, chỉ vì nó mà tôi không tài nào có được tình yêu của cô. Vậy thì giữ lại nó có ích gì? Chỉ cần tôi cắt nó đi, mọi chuyện sẽ kết thúc. Đừng thương hại tôi. Tôi không cần thương hại!”

     

    Cậu dừng lại một lúc và nhìn tôi bằng ánh mắt trông đợi một câu trả lời

     

    Tôi  nhìn thấy mắt cậu mở to vì kinh ngạc

     

     

     

    Tôi mỉm cười

     

    “Sự thật đúng là ban đầu tôi chú ý đến cậu vì mái tóc đặc biệt đấy. Tôi đã từng nghĩ rằng mái tóc ấy là mối dây liên kết giữa chúng ta, là thứ dễ dàng cắt đứt khi cậu chán bỏ tôi. Cũng bởi vì thế, tôi không tìm cách biểu hiện tình yêu của tôi quá mức cũng như cho phép bản than tôi vượt quá giới hạn với cậu. Để làm gì, cậu biết không? Để một ngày nào đó cậu rời bỏ tôi, chúng ta sẽ không ai bị tổn thương.”

    “Thực ra, một mối quan hệ dựa trên một thứ phù phiếm như thế…thật khó mà tồn tại. Nhưng dần dần, tôi nhận ra kẻ ích kỉ là tôi, kẻ muốn chạy trốn một mối quan hệ nghiêm túc là tôi. Tôi áp đặt cảm xúc của mình lên cậu và lên cả cảm xúc thật của tôi.”

     

    Tôi cúi người về phía cậu, đưa tay chạm lấy chiếc kéo

     

    “Tôi đã không còn có thể kềm nén cảm xúc của mình rồi. Cậu đã trở nên một phần quá quan trọng không thể thiếu trong đời tôi nữa. Tôi cần những đêm cậu chờ tôi làm việc, những đêm cậu ngủ bên cạnh tôi, và những đêm cậu chỉ đơn thuần hiện diện nơi tôi ở. Tôi đã không còn đủ khả năng chịu đựng những đêm không có cậu”

     

    Tôi nhẹ nhàng sờ vào mái tóc mượt mà

     

    “Cho nên…dù là mái tóc này có hững hờ bị cắt đứt, dù mối dây này đứt rời như không, tôi vẫn sẽ tin vào cảm xúc của mình…và của cậu.”

     

     

     

     

    “Tôi yêu cậu…Lian”                                                                                              

     

     

     

    Chiếc kéo hững hờ rơi xuống, kéo theo vài lọn tóc mềm, nhẹ nhàng như không

     

    Tôi cúi đầu vào vai cậu, hôn nhẹ vào đó, chờ đợi một câu trả lời

     

     

     

    “…thật sao? Em thật sự…yêu tôi sao?” Giọng cậu ngập ngừng. Hình như người cậu lại nóng lên một chút

     

    Tôi nhìn cậu, mỉm cười, rồi lại gật đầu. “Tôi yêu Lian.” Tôi lặp lại. “Cậu vẫn không tin ư?”

     

     

    Tôi nới lỏng dây lưng và tháo từng chiếc nút trên ngực, chỉ biết dùng cách này để chứng minh lời thổ lộ vừa rồi

     

    Dù là tôi biết, dù ít hay nhiều, điều đó sẽ khiến tôi nhớ lại đêm hôm đó.

    Nhưng bây giờ nó không còn là cơn ác mộng tôi từng e sợ, mà là minh chứng của tình yêu không nên lời cậu dành cho tôi

     

     

    Cậu ngăn tôi lại trước khi tôi hoàn tất cởi bỏ chiếc áo trên người

     

    “Em thật sự sẵn sàng rồi chứ?” Tôi nghe tiếng cậu thì thầm

     

    Tôi cười và gật đầu

     

     

    Sáng hôm ấy, khi tôi tỉnh giấc, ở nơi không phải là căn phòng bên khung cửa sổ lớn, mà là một căn phòng tối tăm lạnh lẽo, không phải một mình mà là với cậu trai tôi yêu bên cạnh, đột nhiên, tôi không còn thấy lạnh, mà chìm vào một thứ hơi ấm không tên, trong vòng tay Lian và mái tóc mượt mềm

     

     

    My Pretty Long-haired Boy/End.

    07/21/08

     

    ===========================================================================

    Đoạn kết bị cắt mất một phần rất là ba chấm =)). Đọc vào cứ như đọc yaoi nên thôi ko thèm up =P. Mà phải công nhận cái trình viết sến và ướt át thật là ko kém ai. Khặc. Dưng mà ko như thế thì lấy đâu ra cao trào. 2 thằng, à không, 2 đứa nó đứa nào cũng lạnh tanh, cũng giữ cho mình thì tới khi nào mới hết chuyện. Kkkk~

     

     

Thursday, 13 March 2008

  • My pretty Long-haired boy (cont.)

    Strand 3: Change

    Warning: mild hentai :-s

     

     

    I didnot expect

    It was just a normal night, like every others, when Lian decided to sleep over at my apartment.

    Outside, there seemed to be a storm. I could hear raindrops pounding on the window. The wind was too strong, it made all those creepy creaking noise

     

    As usual, he would be asleep by the time I got out of the shower, and when I came over, he would be cuddling into my arms, like a little kitty

    But not today

    As I walked out, I caught a gaze which startled me. How intense it was, how scary...Not a gaze I would expect from my darling

    Because to me, he was always a kid, a young lover, the one I wanted to protect, with all my might

    But not this one, not this gaze, not this intense feeling

    ...not this man...

     

    Since when was he grown up to be such a fine young man?

    Since the beginning

     

    Ignorance is blissed, and yet in the end it came back to haunt me

     

    "You're still awake?" I asked, while coming closer to the bed

    "Is that too strange?" He answered, still gazed at me with those eyes, one hidden under the lock of his flowing hair

    "You're gonna bore a hole in my face with that gaze." I joked, while brushing off his hair to the side, revealing those beautiful pair of eyes he had. "Your eyes are so beautiful, so don't stare, okay?"

    "What else of mine is beautiful?" He asked

    I was surprised. I haven't seen him acting like this before

    "Your everything, my darling. I love everything of you, they are all beautiful to me." I just smiled.

     

    In a blink of an eye, I found myself pinned down on the bed, looked down by Lian

    "Do you really?" he asked. There was a certain sarcasm in his tone.

    "Are you angry at me? Did I do anything wrong?" I was worried

    "Do you still love everything of me, even when I'm acting like this?"

    My robe was getting loose. I felt his hand

    His beautiful hair was all over my face, my shoulder, my chest,...slowly, and frighteningly

    "Answer me!" He shouted.

    It scared me

    But I didnot want to struggle, or it will anger him more, and at the same time, I did not expect to see him acting like this either

    "I do..." I felt my voice broken

    "...love everything of you"

    Then I closed my eyes, waiting for all this to be over

     

    It would be over, soon.

     

    All I could see, in my nightmare, was those locks of his beautiful hair, tying me

    ...tighter

    ...until I was drown in the gentle scent of his hair

Top Tags - Weblog

[no tags]

magic_light_rayearth

  • Visit magic_light_rayearth's Xanga Site
    • Name: Nguyen Hoang
    • Country: United States
    • State: South Carolina
    • Metro: Greenville
    • Birthday: 8/22/1987
    • Gender: Female
    • Member Since: 2/19/2006

About Me

  • Most: manga , anime(but now I have no chance to read directly TT_TT_ Music: H.O.T, JTL Freetime: always drawing something stupid,or some ugly thing, writing fanfic(very bad and ...)

Pulse

magic_light_rayearth has no pulse!...

Chatboard (7)

  • Genshochan
    Ruichan, can you do me a favor? Since you are the only one (I know) living in a English-speaking country, I don't know who else I can ask for the time being. Can you ask your friends, those native speakers, in standard grammar, if "student" has ever been used as the plural form of "student" (without
  • Hoang_Phong
    cái xanga lày khó sử dụng =-=
  • Genshochan
    Nothing serious, all settled. Dont even think about it, lover. :3
  • Genshochan
    I wonder If we could arrange to have a small talk some day. There're things I wanna make clear. I'm all at sea about you two. '__'
  • Genshochan
    Which nick should I talk to, lover? You've got so many '__'. Anw, do you still by chance keep the pic you draw.... me ( xD)? Can you get me the bigger version? For the one you up on 360 is too small.:3
  • Genshochan
    ye, long time no see (you here)!!!!!! o^^o
  • magic_light_rayearth
    visitor ko nghe nhạc được, chỉ có chủ nhân mới nghe được, yề~